TỰ HỌC MIỄN PHÍTiếng Anh trẻ em (4-10 tuổi)Tiếng Anh cho phụ thân mẹTỰ HỌC CÓ PHÍHỌC ONLINE VỚI GVThông tin tổng hợpKỹ năng học tập tậpTự học IELTSHọc liệu hayChọn trườngCác trường ở Hà NộiGóc phụ huynhĐỐI TÁC
*

Những mẩu chuyện là một trong vô số trợ thủ đắc lực mang đến chamẹ lúc muốn dậy con trung thực. Vào truyện, trẻ rất có thể thấy tầm quan trọng đặc biệt củađức tính trung thực, kết quả nặng nề lúc nói dối… Đây đã là cách để trẻ dần thấmnhuần một cách thoải mái và tự nhiên bài học trung thực và áp dụng vào cuộc sống của mình.

Bạn hoàn toàn có thể tìm thấy nhiều câu chuyện về đức tính trung thựctrên mạng, vào sách. Trong bài viết này, tvcc.edu.vn Edu tổng hợp một trong những câu chuyệnngắn mà chúng ta có thể thủ thỉ thuộc con:

*
Ảnh: teamopenoffice

Hạt kiểu như không nảy mầm

Thuở xưa gồm một ông vua cao tuổi mà không tồn tại con cái bắt buộc muốntìm người nối ngôi. Vua sai bảo phát cho từng người dân một thúng thóc về gieovà giao hẹn: Ai thu được không ít thóc nhất sẽ được truyền ngôi và ai ko cóthóc có khả năng sẽ bị trừng phạt.

Bạn đang xem: Câu chuyện về tính trung thực

Ở xóm nọ tất cả chú bé tên là Chôm mồ côi phụ vương mẹ. Cậu cũng đi nhậnthóc về cùng cố quan tâm mà ko một phân tử thóc làm sao nảy mầm. Đến vụ thu hoạch, mọingười chở thóc về kinh kì thu nộp mang đến nhà vua. Chôm lo lắng, đến trước vua quỳtâu:

– Tâu bệ hạ! con không làm thế nào cho thóc của tín đồ nảy mầm được.Mọi tín đồ sững sờ trước lời tự thú của Chôm, phen này sẽ bị phạt nặng nề nhưngnhà vua đã đỡ chú nhỏ nhắn dậy, ôn tồn nói:

– trước lúc phát thóc giống, ta đã cho luộc kĩ rồi. Lẽ nào chúngcòn nảy mầm được sao? phần đa xe thóc đầy ắp kia đâu riêng gì thu được tự thóc giốngcủa ta.

Rồi công ty vua dõng dạc tuyên bố: – trung thực là đức tính quý độc nhất của bé người. Ta sẽ truyền ngôi mang lại chú bé bỏng trung thực và dũng mãnh này.

Ba lưỡi rìu

Xưa bao gồm một anh chàng tiều phu nghèo, cha mẹ anh bệnh nặng phải qua đời sớm, anh phải sống mồ côi phụ huynh từ bé dại và gia sản của anh chỉ bao gồm một chiếc rìu. Hằng ngày anh bắt buộc xách rìu vào rừng nhằm đốn củi bán để mang tiền tìm sống qua ngày. Cạnh bìa rừng có một dòng sông nước chảy vô cùng xiết, ai kia lỡ trượt chân rơi xuống sông thì cực kỳ khó bơi lội vào bờ.

Một hôm, như thường ngày chàng tiều phu vác rìu vào rừng nhằm đốn củi, trong những khi đang chặt củi cạnh bờ sông thì chẳng may cái rìu của đại trượng phu bị gãy cán với lưỡi rìu văng xuống sông. Vì dòng sông nước chảy vượt xiết nên tuy nhiên biết bơi nhưng anh chàng vẫn quan yếu xuống sông nhằm tìm lưỡi rìu. Thất vọng anh chàng tiều phu ngồi than khóc thở.

Bỗng trường đoản cú đâu đó gồm một ông nuốm tóc trắng bạc đãi phơ, râu dài, hai con mắt rất hiền hậu xuất hiện tại trước phương diện chàng, ông nuốm nhìn nam giới tiêu phu với hỏi:

– Này con, con đang xuất hiện chuyện gì mà ta thấy bé khóc và khổ sở như vậy? chàng trai tiều phu vấn đáp ông cụ:

– Thưa cụ, bố mẹ cháu mất sớm, cháu yêu cầu sống không cha mẹ từ nhỏ, gia cảnh nhà cháu rất nghèo, gia sản duy độc nhất của con cháu là dòng rìu fe mà phụ huynh cháu trước lúc chết thật để lại. Gồm chiếc rìu đó cháu còn vào rừng đốn củi tìm sống qua ngày, lúc này nó đã biết thành rơi xuống sông, cháu ngần ngừ lấy gì nhằm kiếm sinh sống qua ngày nữa. Vày vậy cháu bi thương lắm nuốm ạ!

Ông cầm cố đáp lời nam giới tiều phu:

– Ta tưởng chuyện gì lớn, cháu đừng khóc nữa, để ta lặn xuống sông lấy hộ cháu loại rìu lên.

Dứt lời, ông nắm lao mình xuống mẫu sông đang chảy vô cùng xiết. Một thời gian sau, ông nỗ lực ngoi lên khỏi phương diện nước tay nuốm một cái rìu bằng bạc tình sáng loáng và hỏi chàng trai tiều phu nghèo:

– Đây gồm phải lưỡi rìu mà bé đã làm rơi xuống không ?

Anh quý ông tiều phu nhìn lưỡi rìu bằng tệ bạc thấy không phải của bản thân nên anh phủ nhận và bảo ông cụ:

– chưa hẳn lưỡi rìu của cháu cố ạ, lưỡi rìu của cháu bằng sắt cơ.

Lần máy hai, ông gắng lại lao bản thân xuống chiếc sông tan xiết để tìm loại rìu cho chàng tiều phu. Một cơ hội sau, ông cố ngoi lên khỏi khía cạnh nước tay cầm loại rìu bởi vàng và hỏi đấng mày râu tiều phu:

– Đây có phải là lưỡi rìu mà bé đã sơ ý làm rơi xuống sông không?

Anh đại trượng phu tiều phu quan sát lưỡi rìu bởi vàng sáng sủa chói, anh lại không đồng ý và bảo:

– chưa hẳn là lưỡi rìu của nhỏ cụ ạ.

Lần vật dụng ba, ông nắm lại lao mình xuống sông cùng lần này lúc lên ông cụ gắng trên tay là loại rìu bởi sắt của anh chàng tiều phu đánh rơi. Ông cụ lại hỏi:

– Vậy đây có phải là lưỡi rìu của nhỏ không!

Thấy chính xác là lưỡi rìu của bản thân mình rồi, anh chàng tiều phu reo lên sung sướng:

-Vâng cụ, đây chính xác là lưỡi rìu của con, con cảm ơn nuốm đã tìm hộ nhỏ lưỡi rìu để con bao gồm cái đốn củi tìm sống qua ngày.

Ông cụ đưa cho chàng trai tiều phu lưỡi rìu bởi sắt của anh và khen:

– bé quả là người thật thà với trung thực, không hề ham tài lộc và lợi lộc. Nay ta khuyến mãi thêm cho con hai lưỡi rìu bằng vàng và bội bạc này. Đây là xoàn ta khuyến mãi con, con cứ vui mắt nhận. Anh chàng tiều phu sung sướng đỡ đem hai lưỡi rìu mà ông cụ tặng kèm và cảm tạ. Ông nắm hóa phép và biến đổi mất. Thời điểm đó chàng trai tiều phu bắt đầu biết rằng mình vừa mới được bụt góp đỡ.

Đồng xu 100 lặng

(Người Nhật dạy tươi trẻ thực qua mẩu truyện được một đơn vị báo nói lại).

Một hôm, cậu đàn ông Gregory (khi đó new 5 tuổi) của anhNicholas khi thuộc bố đi dạo trên con đường phố Nhật bản đã nhặt được đồng xu 100yên (trị giá khoảng tầm bằng khoảng 1USD). Từ bây giờ anh Nicholas ra quyết định làm theocách của phụ huynh Nhật là đưa bé đến đồn công an địa phương nhằm trình báo. Dùkhông thích với không muốn tuân theo nhưng Gregory vẫn làm theo lời bố.

Khi đến đồn cảnh sát, tía con Nicholas đãdược đón chào bởi một công an trẻ tuổi. Anh ta đã hỏi rất tinh tế về chỗ cậu bénhặt được đồng xu, thời gian, thôngtinvề vị trí ở của Gregory, vị tríchính xác ở công viên Arisugawa – chỗ đồng xu được tìm kiếm thấy. Sau đó, anh gọiđiện thoại mang đến ai kia rồi thông báo tỉ mỉ sự việc, lắp số quản lý cho đồng xuđược kiếm tìm thấy. ở đầu cuối anh con quay sang nhìn Gregory và mệnh danh sự ngay thẳng củacậu bé, đưa một tờ giấy chứng nhận và nói rằng đồng xu này sẽ thuộc về ba conanh nếu sau 6 tháng không người nào đến nhận. Với cậu bé nhỏ Gregory bước thoát ra khỏi đồn cảnhsát với khuôn mặt rạng rỡ, đầy tự hào, còn anh Nicholas thì hoàn toàn bị thuyếtphục bởi bí quyết cư xử của bạn Nhật.

3ngày sau, Gregory liên tục nhặt được đồng 10 lặng khi cùng bố đi sóng ngắn mẫugiáo về nhà. Lúc này, Gregory ngay tức khắc bảo bố: “Đến đồn cảnh sát nào ba ơi” với tâmtrạng đầy phấn khích, từ nguyện.

Bình luận: việc dành khoảng 30 phút để giải quyết và xử lý một bài toán nhặt được của rơi chỉ đáng giá 1USD so với gần như toàn bộ các nước trên cầm giới là sự việc lãng giá thành thời gian. Tuy vậy với người Nhật thì không, họ xem đó là sự đầu tư cho tính trung thực không chỉ là của trẻ em mà là của toàn thôn hội.

*
Ảnh: Quotefancy

Cái giá của việc trung thực

Một buổi chiều thứ bảyđầy nắng và nóng ở tp Okalahama, một người bọn ông cùng rất hai người con của mìnhđến vui chơi tại một câu lạc bộ. Gia đình anh đứng sát một mái ấm gia đình khác, cũngcó nhỏ nhỏ. Một ngươi đặt chân tới quầy vé với hỏi:

-Vé vào cửa là baonhiêu? bán ra cho tôi tư vé. Người phân phối vé trả lời:

– 3 Đô là 1 trong những vé.Chúng tôi đặc biệt quan trọng miễn tổn phí cho trẻ bên dưới sáu tuổi. Các cậu nhỏ xíu này bao nhiêutuổi?

Đứa to bảy tuổi vàđứa bé dại lên tứ – Người lũ ông gồm hai bé trả lời.

Xem thêm: Trường Đh Quy Nhơn Công Bố Điểm Chuẩn Đại Học Hệ Chính Quy Năm 2021

– Vậy tổng số là 9đô la tất cả.

Người đàn ông còn lạingước lên cùng với cặp mắt ngạc nhiên:

– Sao ông ko nóirằng đứa lớn mới chỉ sau tuổi? như thế có phải tiết kiệm chi phí được 3 đô la không?

Bạn tôi nhìn người bánvé rồi chậm rì rì nói:

– Dĩ nhiên, tôi có thểnói do đó và ông cũng trở nên không dìm ra. Nhưng bọn trẻ thì biết đấy. Tôi khôngmuốn bán đi sự kính trọng của những đứa nhỏ và lòng trung thực của chính mình chỉ với3 đô la.

Ngôi nhà ở đầu cuối

Có một fan làm trongngành xây dựng, vốn là 1 công nhân kỹ thuật chuyên chỉ, thường xuyên được tham giathi công cùng xây dựng những công trình đặc biệt quan trọng của công ty. Ông được những quảnlý tin cậy bởi lòng chân thực của mình. Nhưngdo chuyên môn bằng cấp hạnchế bắt buộc mãi vẫn xung quanh quẩn ở vị trí cũ. Tuy nhiên, ông vẫn luôn mơ cầu xây dựngcho mình 1 căn nhà thật đẹp, dù mong mơ đó khó khăn mà đổi thay hiện thực cùng với đồnglương kỹ thuật.

Trước lúc về hưu, ôngnhận được một đề xuất có phần đặc biệt quan trọng của giám đốc:“Anh đã hoàn thành các bước rất tốt,chúng tôi rất hài lòng. Tuy nhiên tôi tất cả một việc quan trọng, sẽ là nhờ anh giúptôi cai quản việc xây dựng 1 căn nhà nhỏ. Nó rất đặc biệt và tôi muốn anhgiúp kịp làm căn nhà này trước lúc anh về nghỉ hưu”.Ông vuivẻ thừa nhận lời và bắt tay vào công việc.

Khixây dựng chấm dứt phần móng nhà thì ông nhận thấy tin vui, giấy tờ thủ tục của ông sẽ đượccông ty trả tất, chỉ với chờ đến ngày về hưu. Rồi ông ban đầu nghĩ:“Cảđời trung thực rồi, tiếng chẳng còn gì khác ràng buộc nữa, xuất xắc là ăn bớt công trìnhmột chút nhằm dưỡng già?”. Ông cũng gọi rằng công trình bớt xén thìchỉ năm bảy năm là xuống cấp. Nhưng chiếc gánh nặng trọng trách giờ dường như không còn,nên ông lại tự bao biện:“Lúc đó đồ dùng đổi sao dời rồi, ai biếtđược nữa, dự án công trình mà xuống cấp trầm trọng thì có hàng chục ngàn lý do”.

Vậy là ông cố gắng khiếncho vẻ bên ngoài ngôi nhà được khang trang một chút. Nhưng lại lại bớt xén nhiều nguyênvật liệu, từ đó mà kiếm được tương đối tiền. Chủ tịch tỏ vẻ tin cẩn và hài lòngkhi nhận bàn giao công trình, mà thậm chí còn còn chưa hề cho xem. Chỉ gồm điềukhiến ông do dự là, chủ tịch bao nhiêu vấn đề lại đích thân mang lại dự ngày khánhthành tòa nhà nhỏ, và lại còn độc nhất thiết yêu ước ông cho tới dự nữa.

Ngàyhôm đó, trước việc chứng kiến của các nhân viên công ty, người có quyền lực cao đã đứng lênnói:“Côngty xây dựng ngôi nhà này như 1 món quà, một lời tri ân dành cho một fan đãgóp sức hết mình cho sự cách tân và phát triển của công ty”. Nói rồi, giám đốccầm khóa xe nhà trao mang đến vị trưởng phòng kỹ thuật đã đứng cạnh cùng bắt tayông ta.

Vị trưởng phòng nhậnchùm chiếc chìa khóa trong tiếng vỗ tay của những người. Rồi tiến về phía tín đồ côngnhân kỹ thuật già, vui miệng nói:“Xin cảm ơn các bạn, và quan trọng là,tôi nhất định nên cám ơn ông, tín đồ đã trung thành cả cuộc đời mình cùng với côngty, cảm ơn vị đã phụ trách xây dựng 1 căn nhà đẹp…”

Ônglúng búng:“… không có gì cả… Đó là vấn đề nên làm mà…”

Độtngột, ông trưởng phòng quay sang, dõng dạc nói:“Và chính xác là chùm chìa khóa thuộcvề ông, bạn mà công ty muốn tri ân nhất, nó xứng danh thuộc về ông! Đây làbất ngờ mà công ty dành tặng ông đó!”

*
Ảnh: glittergraphics

Tính nhầm 6 cent

(Tác giả câu chuyện đến thăm Dresden, thủ tủ bang Saxony sinh sống Đức).

Cáchkhách sạn vị trí tôi nghỉ khoảng chừng 1km, có một chiếc siêu thị tên là Plus. Lúc cùngđồng nghiệp tiếp cận đó mua sắm một số đồ dùng sinh hoạt, tôi cũng tiện thể muabao thuốc lá. Tôi lựa chọn hai bao dung dịch lá Davidoff cùng đứng xếp hàng chờ thanhtoán. Nhân viên bán sản phẩm nhanh chóng làm việc quét mã vạch, và giá nhị baothuốc lá tổng số là 6,2 Euro. Chúng tôi thanh toán rồi ra về.

Theo kế hoạch trình, công ty chúng tôi sẽđi tới thăm quan và du lịch trường đại học kỹ thuật Dresden trong thời gian hai ngày tiếp theo. Tuynhiên, trong những lúc gấp quần áo, tôi vạc hiện dòng cà vạt của bản thân đã bị phaimàu lỗi mất. Bất đắc dĩ, tôi đành đề nghị đi ra ăn uống Plus chọn một chiếc càvạt có color tương tự dòng cũ.

Khônggiống lần trước lúc tôi mang đến mua, lần này từng nhân viên bán sản phẩm trước khi quétmã vạch hàng hóa đều cố gắng một tấm hình chiếu vào mặt khách hàng để đối chiếu.Trong đầu tôi khi ấy lóe lên suy nghĩ: “Dùng loại phương án này để trợ giúp cụccảnh gần kề tra search tội phạm truy hỏi nã thì cũng chỉ là câu hỏi phí công vô ích.”

Lúc tôi mang dòng cà vạt tới,cô nhân viên bán hàng trung niên đột nhiên thốt lên một giờ đồng hồ “Ơ!”. Tiếp nối côquay thanh lịch nói cùng với những nhân viên khác bằng tiếng Đức: “Này, đó là anh này!”

Vừa nóidứt lời, toàn bộ mọi bạn xung quanh chớp nhoáng đưa ánh mắt nhìn tôi. Quá bất ngờ,tôi luống cuống xòe hai tay ra ý nói với họ rằng bản thân không làm việc gì trái phápluật cả. Nửa phút sau, tôi được dẫn mang đến một phòng chờ.

Nhân viên ăn uống mang đến tôimột cốc nước rồi nhắm đến phía tôi nói ý muốn lỗi chân thành. Thể hiện thái độ đó càngkhiến tôi không hiểu biết gì! gần đầy một phút sau, một nhân viên quản lý tới vànói:

– cách đó 2 ngày, anh đã từngđến nhà hàng ăn uống của công ty chúng tôi mua nhì bao dung dịch lá Dresden. Thời gian đó nhân viên bánhàng đang thu của anh ấy 6,2 Euro. Tuy vậy từ 8 tiếng 15 phút trở đi, mỗi một baothuốc nhãn hiệu Dresden đang được tiết kiệm chi phí với chính sách giảm giá 3 cent. Thời hạn tính tiền của anh ấy là8 tiếng 15 phút 17 giây. Tuy nhiên khi ấy máy tính xách tay tiền của siêu thị lại bị trục trặcmất 30 giây, nên dường như không thể liên kết kịp thời dữ liệu giá vẫn giảm. Chúng tôithành thật xin lỗi anh, chúng tôi phải trả lại mang lại anh số tiền quá là 6 cent,xin mời anh soát sổ một chút…

Từ chối tuyển dụng

Có mộtcậu sinh viên xuất nhan sắc giành được học bổng du học tập Mỹ. Vốn xuất thân vào mộtgia đình ko khá trả nên đấy là một thời cơ lớn nhằm cậu đổi đời và hỗ trợ giađình.

Sống ở tp New York quý phái và u ám nhưng cậu vẫnluôn giữ lại nếp sống của một người Đông Á. Cậu nhận việc làm thêm ở cửa hàng bar vớimong ước ao kiếm thêm chút thu nhập ngoài khoản tiền trợ cấp. Cậu không tiêu phanhiều và nỗ lực tiết kiệm nhất gồm thể. Vốn là học sinh cần cù nên xung quanh giờhọc và thao tác cậu lại về nhà với ôn bài. Cuộc sống thường ngày như vậy chắc rằng hơi nhàm chánvà lãng phí với một nam nhi trai trẻ em cả đời new có cơ hội được sống ở một trongnhững thành phố mờ mịt nhất thay giới. Những người dân bạn cậu mới quen thường rủcậu đến những quán bar, những trung tâm thương mại. Sau vài lần lắc đầu cuối cùngcậu đành đi cùng họ.

Khi bước đi vào trung vai trung phong thương mại, một nhân loại mới mở ratrước mắt đại trượng phu trai. Cậu bị choáng ngợp vì chưng những điệu độc đáo ở đây. Những nhàhàng, cửa hàng ăn, những khu vui chơi, rạp chiếu phim giải trí phim… toàn bộ đều lung linh và cuốnhút. Cánh mày râu trai phát chỉ ra một điều thú vị nhưng mà ít người xem xét thấy. Hy vọng vàocác khu chơi nhởi phải download vé qua cửa soát vé auto thì cửa bắt đầu mở cho ngườichơi vào. Khi có tín đồ từ vào khu vui chơi đi ra thì cửa ngõ sẽ tự động hóa mở lúc họđến gần.

Quan giáp được điều này, phái mạnh trai phấn khích cùng thử áp dụng.Cậu đứng ở cửa khu vui chơi, chờ có người đi từ trong ra thì cậu nhanh chónglẻn vào. Quả quả thật cậu dự tính, cậu có thể vào khu vui chơi giải trí mà không mấttiền sở hữu vé. Cứ nạm hàng tuần, mặt hàng tháng, rồi những nămtrôi qua. Cậungang nhiên vào những khu chơi nhởi mà ko mất tiền mua vé. Cậu cảm thấy hàilòng cùng nghĩ những người dân ở chỗ này họ thật là ngu khi không biết phương pháp qua cửanhư cậu.

Ngày xuất sắc nghiệp, đại trượng phu trai được xếp một số loại xuất sắc. Thành quảsau phần lớn ngày tháng cần mẫn học tập của cậu. Tiếp đến cậu hãnh diện vậy tấmbằng của mình đi xin vấn đề ở những công ty lớn. Điều lạ mắt là tất cả các công tycậu xin việc thuở đầu đều rất đón chào cậu. Nhưng tiếp đến họ rất nhiều trả lại hồ nước sơ.Đến công ty thứ 10 cũng tương tự, cậu không hiểu nổi với hỏi công ty tuyển dụng:

“Tại sao hồ nước sơ của tôi thuộc các loại ưu, tôi tất cả năng lực, gồm kiếnthức mà lại nhà tuyển chọn dụng cấm đoán tôi một cơ hội?”

Lúc này đơn vị tuyển dụng new trả lời:

“Năng lực của anh ý rất tốt, nhưng lại đáng tiếc chúng tôi không thểtuyển dụng một tín đồ thiếu chân thực như anh nghỉ ngơi vị trí đảm bảo chứ chớ nói làcấp quản ngại lý”.

Chàng trai sửng sốt:

“Tại sao chứ?”

“Trong 4 năm qua, anh tiếp thu kiến thức trên giang sơn của bọn chúng tôi. Anh dùng những đồng xu tiền trợ cấp cho của shop chúng tôi để tích lũy kiến thức cho mình. Shop chúng tôi trông chờ những người dân như anh sẽ đóng góp vào nền tài chính của đất nước này. Cơ mà anh lại đánh cắp tiền của công ty chúng tôi bằng vấn đề trốn vé vào cửa những khu vui chơi. Làm cho sao chúng tôi có thể gật đầu một bạn thiếu trung thực như anh?”

Tham khảo: FB Học theo phong cách mới; VTC News; MommyBaby; VForum; TrithucVN; DKN; Daycon